Tiếng Nói Của Bản Ngã

Khi cái tôi quá lớn, sự thỏa hiệp sẽ không bao giờ là đủ để con người ta lĩnh hội một ý kiến bên lề nào.
Khi cái tôi quá thấp bé, nội lực của lời nói trở nên yếu ớt và không đủ sức thuyết phục, chính kiến không được khai triển rõ ràng, sự định hướng lao mình theo xu thế.
Lẽ đó bản ngã của mỗi cá thể người cần có một tiếng nói riêng, không quá ồn ào cũng không quá lu mờ. Tiếp tục đọc “Tiếng Nói Của Bản Ngã”

Chap 9.2. Tóm tắt ‘Thế giới phẳng’

Cuốn sách ‘The world is flat’ của Thomas Friedman sẽ đáp ứng gần như đầy đủ ngữ nghĩa của câu hỏi ‘thế giới phẳng là gì?’.

Nội dung chính mà cuốn sách đề cập đến là sự vận động và chuyển mình của thế giới trong giai đoạn toàn cầu hóa thuộc thế kỉ 21, những thay đổi và hệ quả trong quá trình và sau quá trình đó. Trong đó, đề cập đến mười nhân tố lớn liên quan đến kinh tế, khoa học kỹ thuật trên thế giới tạo ra tác động lên các mô hình xã hội chính trị và xã hội, tạo điều kiện cho việc tương tác giữa người với người chặt chẽ và thuận tiện hơn, thế giới vào thời điểm này được nhận định là ‘phẳng’ hơn bao giờ hết.

Mười nhân tố làm ‘phẳng’ thế giới

world-is-flat-decal

Tiếp tục đọc “Chap 9.2. Tóm tắt ‘Thế giới phẳng’”

Chap 9.1. Hikikomori – Góc phòng của những con dế

Chap 9.1. Hikikomori – Góc phòng của những con dế

Lần tìm từ khóa ‘hikikomori’ trên các nguồn đáng tin cậy từ wikipedia, bbc và ‘theurbandictionary’. Ngắn gọn mà nói: ‘hikikomori’ ám chỉ những thanh niên ‘tự kỉ’, giam mình ở trong phòng riêng, chỉ liên lạc với người thân và cắt đứt mọi can hệ với xã hội ngoài.

Hiện tượng Hikikomori bắt nguồn từ Nhật bản. Những đối tượng được/ bị xem là Hikikomori theo thống kê ủa Bộ y tế Nhật Bản, quốc gia này có hơn 50 ngàn trường hợp nhưng khi dựa vào thực tế, đội quân hikimori có thể lên đến hàng triệu người.

Xét về đặc điểm, Hikikomori là những nhân vật thuộc lứa tuổi thanh niên, có học thức và bối cảnh gia đình thuộc loại ‘có điều kiện’.

Đối với người Nhật.

.

.

.

Hikikomori là một căn bệnh.

Những biểu hiện

Ban đầu những hikikomori-er này sẽ tự có thói quen giam mình trong phòng cùng các bị được kết nối trực tuyến, tiếp sau đó là việc tự ‘ngắt kết nối’ với những mối quan hệ bên ngoài, rồi đến gia đình và cuối cùng là người mẹ. Họ ở trong phòng và không làm gì cả ngoại trừ việc bầu bạn với chiếc máy tính.

Nguyên nhân

‘Thế giới ảo’

Đây là mặt trái của đất nước được xem là cái nôi của tinh hoa nghệ thuật này. Nhật bản phát triển mạnh mẽ công nghệ trong việc sáng tạo những phương tiện giải trí từ game (online), truyện tranh và nặng nề hơn là thế giới ‘mở’ của công nghiệp tình dục.

Đây là một thế giới siêu ảo, cực kì tuyệt mỹ và không chê vào đâu được. Các Hikikomori ‘sống’ và đắm chìm vào nó đủ sâu để mất ý thức về thực tế.

Lí do thứ hai mang tên ‘Giấc mơ Nhật Bản’ về việc các thanh thiếu niên nỗ lực học tập để có thể đỗ vào những trường đại học ‘đắt giả’. Đây là ‘cuộc chiến khốc liệt’ bên lề vì trong số những người nỗ lực thì chỉ có 20% thực hiện được giấc mơ đó. Những người thất bại nản chí, cảm thấy cuộc đời của họ trở nên vô nghĩa và tự cách ly bản thân họ khỏi thế giới ngoài. Sống ngày qua ngày, giam mình và sinh hoạt trước màn hình máy tính.

Một số hikikomori-er theo tiền án ghi lại, họ trở nên quẫn trí và bất thường, một số gây ra tội ác về việc phá hoại, hành hung. Nhưng nhìn chung theo chính quyền địa phương Nhật bản, thì hầu hết các hikikomori-er không làm hại ai ngoại trừ bản thân họ.

Những công ty lớn như Apple, Google & Microsoft nghĩ gì về Hikikomori?

Theo ý kiến một số chuyên gia, nếu ở Mỹ. Họ, những hikikomori được xem là lực lượng lao động lao động sáng tạo (có tính hướng nội).

Vì sao?. Vì khi xét những tiêu chí dựa theo hình mẫu của các tập đoàn lớn như Google, Microsoft hay Apple thì những xuất thân của những ông trùm này vốn dĩ là những người làm việc khá độc lập và tách biệt.

(Chap 9.2. Hikikomori và Thế giới phẳng)

Chap 08 – Mặt trái của ám thị tự kỷ

Trung bình 30 ngày là khoảng thời gian để bạn buông bỏ một thói quen cũ cũng như việc tập cho bản thân nhận biết một thói quen mới.

Việc lặp đi lặp lại tuần tự như vậy mang lại kết quả như thế nào?

Cơ thể bạn mặc định làm nó một cách thuần thục, suy nghĩ của bạn về thói quen đó ban đầu còn lạ lẫm, nhưng dần dà về sau, bạn sẽ có cảm giác thèm được thực hiện những hành vi đó.

Nhưng, có một vài hành vi thuộc về bản chất và chúng bất di bất dich. Chúng là những thứ gì?.

Chúng là những thứ ta đã vô thức uốn nắn bản thân tự học lấy trong suốt quá trình sống và tương tác với xã hội:

Tật nói dối, tánh ích kỷ và cái tôi to bự trong tranh luận, tính cơ hội lẫn sự dựa dẫm và hoài nghi về lòng tin giữa người với người.

Những thứ đó, vẫn có thể kiểm soát được mà đúng ko?.

Đúng, nếu bạn luôn đủ tỉnh táo để ý thức được hành vi cũng như suy nghĩ của bạn và  kiềm hãm chúng ở mức độ tối thiểu nhất.

Việc này tương đối dễ trong thời gian ngắn, nhưng khó khi xét về sự ứng biến của xã hội.

Giá sử những tình huống như thế lài đặt ta vào những tình thế lạ lẫm, ta sẽ bị một cú sốc tinh thần nhỏ.

Tư duy sẽ quay ngược lại với những gì nguyên sơ nhất, bạn sẽ phản hồi bằng những cái cũ nhất, quen thuộc và già nua nhất để phản ứng lại tình huống lạ lẫm trước mắt.

Như mình đã nói. Một cú sốc nhỏ. Hành vi ngắn hạn đóng cửa, hành vi trưởng thành sẽ phát huy tác dụng. Điều tồi tệ là bạn không biết nút tắt nằm ở đâu cả [?]

“[G]iật đứt chân rễ nhỏ, cả cái cây lụi tàn.”.

Lộ bản chất.

Thứ hành trang ẩn dụ và có thể là quý giá nhất của mỗi cá nhân,  xét từ đồ vật hữu hình như quyển nhật ký, những tư trang cá nhân và những câu chuyện đi kèm nó mà chủ thể không muốn đoài nhắc đến, những câu chuyện đó được cất kỹ vào rương ‘bí mật’.

Và đôi khi. Chúng ‘bị mất’ lúc nào mà chủ thể đó không tài nào hay biết. Họ bị phát giác bởi một hành vi nhỏ thuộc về thói quen nguyên sơ nhất.

Việc này cụ thể mà nói thì giống như thay vì bạn yêu cầu người ta mở nhật kí và đọc oang oang cho bạn chuyện thầm kín cuộc đời họ thì đằng này, họ lại vô tình không hay biêt rằng chính họ đã đánh vần mật khẩu, hay làm rơi chìa khóa của chiếc rương ‘bí mật’ thông qua 1 cử chỉ khinh suất trong lời nói và hành động của họ.

Sự thật là, bạn không có bí mật nào cả, nhưng cứ mặc định là bạn có rất nhiều đi.

Chà, nếu.

Nếu một ngày, bạn nghĩ về việc không thiết gì mà phải khóa cái ‘rương’ đó nữa.

Những sản phẩm tinh thần của bạn là đại diện của chính con người bạn. Từ những thứ nhìn thấy được như bài văn bạn viết, bức tranh bạn vẽ, cách bạn biến tấu các nốt của một giai điệu nhạc rồi đến những thứ không thuôc phạm trù hữu hình như cách bạn hít thở, cách bạn lập luận trong lúc tranh cãi, cách bạn nhận xét một đề tài mang tính ‘mở’, cách bạn bài trí một căn phòng khi xét về bố cục và màu sắc của nó.. Tất thảy những thứ đó là ‘ám thị tự kỷ’ về hành vi và bản chất của bạn.

Chúng sẽ giết bạn ngọt lịm. Chắc chắn.

Bạn cần làm gì?.
Hãy là chính bạn và luôn tỉnh táo khi mà bạn còn đang có quá nhiều thứ đáng để chia sẻ hơn là giấu nhẹm đi.
Hãy hi sinh bí mật để mua lòng tin trước khi người khác bắt đầu hoài nghi về bạn, đại loại vậy […].