Personal Entry

Entry ngày 08 tháng 12 năm 2016 – Bình minh cuối cùng – những tia rọi của bóng tối

Đừng mưu cầu sự phò trợ, nhất là những nhu cầu căn bản mà chỉ riêng bản ngã mới am hiểu tận tường, nói lên nhu cầu, là đồng thuận với mầm mống của sự đớn hèn, tuyệt vọng và quy tắc bóp mép chỉ để làm nguôi ngoai cơn nhục dục dấy lên nhất thời, hay còn gọi là những nhu cầu không khiết thuần, một rủi ro cao nhất khi các bản ngã giao thoa vào nhau, gợi lên những bản chất thú dục, nguyên sơ và trì độn.

“Hào quang càng tỏa sáng, góc khuất càng âm u.”

Đừng thăm dò quá khứ u hằn khi và chỉ khi có sự tự nguyện biểu lộ thấu đáo, không cạch khóe, không dụng những nền hùng biện dựa trên nền tảng tích góp của năm sống, mà qua đó, là sự khoang nhượng là điềm tĩnh ghê người, lẽ đó, ở những góc cao nào liệu có còn là cao, cao bao nhiêu, so với ai, ai và vì ai.

Cư xử như lẽ thường nhiên, như không có bất kì điều gì đã lỡ khinh suất, không một lời ngợi khen, không một lời trách than, nội tâm ngụy tạo lớp ngụy tạo, muôn mặt này bao bọc lấy muôn mặt khác, sung mãn và chết chóc, vị tha và ích kỷ, buông thả và ràng buộc, trách nhiệm và né tránh, ban phát và tham lợi, ôn hòa hay đối lập.

Quan sát và chán chường, tận cùng của đớn đau.

Hãy thanh thản nhé, để không phân tán tâm thường, để thấu đáo mà nhìn nhận ra bộ mặt thật của sự phù phiếm đến đê hèn này.

“Đó là một tràng cười.”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s