Dịch Thuật, Lụm lặt, Tuổi Trẻ Lạc Lối

‘Tên tôi là Kelsey và tôi mười chín tuổi…’ (bản dịch)

“Mỗi khi nhận lời đề nghị giới thiệu về bản thân. Tôi nhận thấy bản thân tôi thường mở đầu cùng một cách: ‘Rằng tên tôi là Kelsey và tôi mười chín tuổi…’
Nhưng điều mà tôi thực sự muốn nói là:
‘Tên tôi mang ý nghĩa của hòn đảo nơi những con tàu cập bến nhưng đã có lần
Tôi nhận ra một lời diễn giải nói rằng tôi là một con tàu sau cơn bão cháy-
không phải là một con tàu đang bốc lửa mà là một con tàu đã bị bắt lửa,
sau biến cố và đã bình ổn. Hẳn những lời đó sẽ phù hợp hơn.’
Tôi rút ra bài học rằng con người ta không hề có thì giờ cho những điều tôi nói-về-tôi.
Họ duy chỉ cần hai thứ: một cái tên và một biểu lộ cho thấy bạn là một ai đó đặc biệt.
Các y bác sĩ, họ muốn thực tế không phải những chi tiết.
‘Dạ con bị gãy chân năm ba tuổi, nếu mà kể lại nghe khá là hài hước-‘
Bị gãy bên phải hay bên trái?
Cuộc hội thoại ngừng lại ở đó.
Những thầy cô giáo, họ muốn nghe những điều ta chú tâm, không phải những sở thích.
Trông trò không được vui vẻ, rõ ràng, mà trò thích làm gì?
Người lớn thì luôn ném vào bạn đủ loại câu hỏi.
Con học trường gì? Con học tại lớp nào?
Tương lai con muốn trở thành gì? Có bạn trai chưa?
Thôi nhé, hãy dừng lại đi.
Những người đã có tuổi thì tồi tệ hơn cả.
‘Tôi đang dự tính cho một tấm bằng Anh ngữ trong sự chú tâm vào nghề viết lách.’
Phải, không phải ai cũng thế sao. Vậy có bao nhiêu lần mà bạn đã, bạn biết đấy, đạt được chúng?
Tôi thả trôi mọi thứ ra ngoài tai, sự chú tâm của tôi là du ngoạn đường cao tốc số 2
những đích đến của tôi là những trạm giờ giao thông,
Tôi muốn ghi chép bệnh án của tôi được phơi bày trên bảng biểu trước toàn thể nhân loại.
Nhưng về bản thân tôi thì sao?
Đâu là cơ hội để nói rằng,
‘Tôi đang lửng lơ với văn chương như việc tung đếm từng xu lẻ trong đáy túi tôi,
và tôi mong mỏi ngày mà thế gian lộn ngược từ trên xuống dưới
để tôi có thể bơi cùng những vì sao kia.
Tôi không sợ hãi bóng tối, bóng tối là nỗi cô đơn mà tôi có tìm thấy sự tương quan.
Bóng tối là những trũng đen tựa tàn thuốc bị rụi thiêu trong tôi lắm những bộn bề.
Tôi dạo bước qua những chốn nghĩa địa và đọc những dòng kẻ trôi theo tháng năm, mỗi câu chuyện kể tôi nào hay biết. Có đôi khi tôi tự tạo câu chuyện cho riêng mình.
Rằng thôi không còn nữa sự phân vân, về một ai đó trong chúng ta, còn giữ cho mình ý niệm về con người thật trong ta nữa rồi.”

Tác giả Kelsey Danielle
Tranh Pawel Kuczynski

Trong số những y bác sĩ trên thế giới, những người biết văn là những con người tuyệt vời nhất.
Nhân đôi lời từ #poetrymedicine (#vanthotrilieu) chúng tôi hướng đến việc được hiểu thêm về bạn về tổn thương lớn lao nhất trong bạn. Chúng tôi tin rằng con người từ khắp mọi miền đều đối mặt với những khó khăn và không gì có thể cứu vớt chúng ta, ngoại trừ nghệ thuật. Hãy gửi bài biết của bản qua poetry@artparasites.com. Chúng tôi muốn hiểu rõ về bạn hơn. Hãy để nghệ thuật hoàn thiện con người bạn.

Bản gốc:

#poetrymedicine

“Each time I’m asked to tell about myself, I find myself starting the same way: ‘My name is Kelsey and I’m nineteen…’

but what I’d really like to say is:
‘My name means island of the ships but once
I found a translation that said I’m a burning shipwreck-
not a burning ship but a ship that has caught fire
after the wreckage and well, I’d say that’s more fitting.’
I’ve learned that people don’t have time for about-me’s.
They need two things: a name and an indication you’re someone special.

The doctors, they want facts not details.
‘I broke my leg when I was three, it’s a funny story actually-’
The right or the left?
Conversation over.

The teachers, they want interests, hobbies.
You’re sad, yes, but what do you like to do?

The adults are a spew of questions.
What school do you go to? What classes are you taking?
What do you plan on becoming? Got a boyfriend?
No, stop.

People my own age are the worst.
‘I’m planning on an English degree with a concentration in creative writing.’
Yeah, aren’t we all. So how many times have you, you know, done it?

I’m pulled apart, my interests traveling highway 2
my goals at a stop light at traffic hour,
my medical history on a billboard for the world to see.
But what about me?

Where’s the chance to say,
‘I hang on to fistfuls of poetry like loose change in my pockets,
and I keep waiting for the day that the world turns upside down
so I can swim with the stars.
I’m not afraid of darkness, it’s a loneliness I can empathize with.
It’s the black holes like cigarette burns inside of me that get troublesome.
I walk through graveyards and read the dashes between years,
each a story I’ll never know. Sometimes I create my own.’

No wonder none of us know who we are anymore.”

By Kelsey Danielle

Art by Pawel Kuczynski

Of all the doctors in the world, poetry is the greatest.

Through #poetrymedicine we aim to know you at your most vulnerable. We believe that people everywhere face similar problems and nothing can save us, but art.

Send in your pieces to poetry@artparasites.com. We want to know you better.

Let art complete you.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s