Nhận lấy môi hôn này nơi trán!

Và, tạ từ người từ đây,

Nỗi ngần này cho ta được biện thứ –

Người chẳng lầm sai, như người nghĩ

Tháng ngày nơi ta tựa chiêm bao;

Hẳn nếu hy vọng đã vụt bay

Trong đêm tối, hay trong ngày tinh mơ

Trong tầm mắt, hay khuất mày khuất mặt,

Có chăng cớ những hao tổn không đáng?

Chăng những điều ta thấy hoặc ngỡ

Chỉ là giấc mộng mị trong mơ.

Ta đứng giữa âm tiết rầm vang

Của con sóng quặn bờ đau khổ,

Và ta giữ trong lòng bàn tay,

Li ti những hạt cát ánh vàng –

Đỗi ít ỏi! cách nào chúng tuôn trôi

Qua ngón tay ta đến bờ cõi sâu thẳm,

Đương khi ta than khóc – đương khi ta than khóc!

Hỡi Chúa! Có chăng ta không thể ghì siết

Chúng bằng cái siết ghì chặt hơn?

Hỡi Chúa! Có chăng ta không thể cứu lấy

Hạt cát khỏi cơn sóng cuộn khôn ngừng?

Chăng những điều ta thấy hoặc ngỡ

Chỉ là giấc mộng mị trong mơ?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s